14 thg 3, 2013

Đêm, ta như bỗng lạc lõng!

Ở vị trí thấp nhất để biết mình là gì trong mắt tất cả, một hạt bụi giữa bộn bề cuộc sống, một cơn gió thoảng qua, hay một cơn mưa rào xối xả,… Ừ, có lẽ ta chỉ là hạt bụi thôi, bé nhỏ, rất bé nhỏ!

Ta chấp nhận mình là kẻ thất bại với chiếc túi rỗng không, rồi nghiêng ngả cười sự đời như thách thức bao điều, nhưng tận sâu đáy lòng, ta biết mình đang gắng gượng trên đôi chân mỏi mệt. Tưởng qua rồi khó nhọc, qua rồi thuở nặng gánh cơm áo gạo tiền, hóa ra đôi gánh đó lại thêm oằn vai, tại mình tệ, mình dở, mình thiếu chút may mắn hay tại số phận mình phải thế?




Ở phía sau một người ta mới biết mình là gì trong mắt họ, một người bạn như bao người, một tri kỉ thân yêu, hay chỉ đơn thuần lạ xa người dưng mãi là người dưng,… Hình như, ta nằm ở vế thứ ba, nên nhạt và lạc lõng là thế!
Ta chấp nhận tình cảm mà mình đã cố giữ gìn, nâng niu thực ra chỉ là huyễn hoặc lòng, bởi những yêu thương, mong nhớ mà ta đã có chỉ được nuôi nấng bằng mộng tưởng, và sự lặng lẽ thì làm sao để nó lớn dần lên được theo thời gian. Khổ lắm tình đơn phương, đau lắm khi cứ yêu, cứ thương người mãi không bao giờ thương yêu mình, mà trái tim ta nào có phải sỏi đá, vô tri để cố nhấn nhịn và chịu đựng, nên buông đi, thả trôi đi một tình yêu mãi là xa xôi khi ta đã biết lời kết.
Lửng thửng lê những bước chân nặng trĩu, dù ta biết mình đang muốn chạy thật nhanh để vượt qua tất cả, vì ta sợ, sợ rất nhiều thứ làm mình chênh chao giữa chợ đời. 


Ai hững hờ hãy để họ hờ hững, ai bỏ mặc hãy để họ được mặc kệ, và ai khinh khi, cười nhạu cứ để họ được thỏa lòng để ta biết mình đang ở đâu, biết lòng người nông sâu là thế nào. Cái tôi trong ta bao giờ cũng tự kiêu nên ta nào có ngại những vết thương, hay trầy xước, dù ta biết rằng mình như cành cây mỏng manh đang liêu xiêu trước gió, nhưng có lẽ chỉ sau cơn giông ta mới biết mình mạnh mẽ hay yếu hèn.

Mà hình như…

Đêm …

Lặng….

Cùng những nốt nhạc buồn du dương…

Có một kẻ ngông đang ngồi đếm từng vì sao…

Rồi tự dưng môi hắn mặn đắng, hình như là vị mặn của nước mắt…

Hắn khóc? Lâu lắm rồi hắn mới lại khóc…