9 thg 1, 2013

Ngủ ngoan em nhé!

Biết em yêu của anh những ngày qua, lòng đang chao và rối bời giữa rất nhiều suy nghĩ. Biết phương trời ấy, vẫn khiến tim em cảm thấy rung lên để tìm kiếm bình yên trong những giọt nước mắt, mong chờ, mòn mỏi. Khi tiếng thét phi trường mang dáng dấp ấy quay trở về, người mà đã từng trốn chạy khỏi cuộc đời em, người mà đã từng nói vì lý tưởng để tạm xa em một thời gian, để rồi lại vô tình quên bẵng tất cả.
Em biết không? Anh không phải người vô tâm, anh cũng chẳng phải người đàn ông có quá nhiều lý tưởng. Đơn giản nhiều lúc anh cảm thấy anh quá bình thường, bình thường đến mức, anh tự cảm thấy thương hại sự dại khờ trong chính anh em ạ. Vẫn trung thành và tôn thờ một cuộc sống trước mắt là phải có được em. Vẫn muốn cầm tay em, dù đó chỉ là những cảm xúc đã chai sạn trong con tim của một người con gái đã chết hết tình cảm.
Muốn gánh hết cơn đau em cho qua đi bao tháng ngày, muốn nuốt nghẹn ngào cùng em những giọt lệ ấm, muốn mọi cảm xúc trong em mặc nhiên cứ trào ra để rồi sẽ khép chặt lại dịu êm. Bình yên sẽ như ánh hoàng hôn không hờ hững. Mỗi đêm, khi thành phố thực sự lên đèn, khi em vẫn lặng im trong ánh mắt giữa những điều còn phân vân. Em sẽ bước tới tình yêu từng cho em sự sống mãnh liệt, và cũng đã từng muốn nhấn chìm em trong tận cùng của sự chát đắng. Hay là chạy về phương anh một con người hiền từ đầy thô ráp, một trái tim mấp mô sần sùi, một giọng nói không đủ ngọt ngào, một bờ vai trơ trụi, một tình yêu có lẽ chỉ biết ngần ấy năm tôn thờ em si mê đến thế…
Anh chẳng muốn nắm chặt lấy em là của mình như một điều ích kỷ, anh chỉ muốn nắm lấy cuộc đời em nhè nhẹ khe khẽ thôi. Em hiểu chứ? Trong tình yêu sự gượng ép hay nửa vời luôn sẽ nhấn chìm cả hai đứa chúng mình trong đau khổ. Nếu em còn vương vấn gì ở miền tình yêu xưa ấy, nếu em còn mãnh liệt yêu người ta, nếu em còn muốn được sống hạnh phúc trong vòng tay người ta. Em hãy đi, hãy chạy nhanh đi, hãy đến nơi đó và tìm gì mà bình yên còn sót. Biết đâu những thứ mới của người đó du nhập về lại làm cho em say thêm một lần nữa.
Anh chẳng muốn nhìn em đau, mà phải cố gắng lau cho khô đi những giọt nước mắt ứa ra trong con tim mình. Anh cũng chẳng muốn thấy em gào lên vì đau đớn quá, chẳng muốn thấy em ngã gục như một con chim non lạc mẹ.
Khi lòng em chao đi nhiều cũng là lúc trong lòng anh quẫn lắm. Suy nghĩ em có chực chờ thì hãy hiểu rằng anh chẳng thể bình yên trong từng giấc ngủ vì thương em. Anh lo cho em nhiều, mong em hạnh phúc nhiều. Có thể đó sẽ chẳng là thứ thuộc về anh, kẻ mang đau thương và cũng từng là hạt mầm nảy trên những đau thương.
Biết sao được phải không? Suy nghĩ nhiều và cứ than van nhiều cũng chẳng phải là cách để níu kéo một tình yêu bỏng cháy. Cái anh cần là người con gái luôn an nhiên, luôn biết tươi cười, luôn biết cắn chặt mọi thứ dù có đau thật êm ái. Vì đã có anh kề bên khi thực sự nếu em cần một cuộc sống.
Khi yêu chẳng ai có thể giam nổi con tim mình trong lồng ngực cả, vì anh cũng đã hiểu bản thân mình từng như thế quá nhiều lần rồi. Bước qua từng mùa Đông và nhớ em đến điên dại, bước qua gió lạnh để thấy người mình tê đi. Có khi em không bước đến bên anh thì có lẽ em sẽ thấy vững hơn khi nhìn về điều quay về ấy. Chẳng có gì gọi là công bằng cho cuộc sống nếu như con tim cứ cố chấp và lao đi. Dẫu sao thì anh là kẻ yêu em lắm, nhưng chẳng muốn có em một trái tim lạnh vì sự lo âu nơi khác. Ngày nào khi người đó cần ở em một sự tha thứ, nhiều lúc điều bao dung trong tình yêu cũng là thứ để tạo dựng một hạnh phúc bền chặt hơn.
Em hãy sống là em và cháy bỏng vì em nhé. Dẫu có chẳng thuộc về anh đi chăng nữa, dẫu có chẳng là người con gái, người đàn bà, người vợ mẫu mực của anh về sau. Anh mong em vì con tim mà hạnh phúc. Nhiều lúc cứ bảo tham lam cầm lấy tay em rồi trốn chạy đi đâu đó nhưng có lẽ không được, vì anh cần biết cảm xúc của em muốn dành cho ai. Nhiều khi biết em nghĩ ngợi nhiều giữa một vài điều khác nữa. Thôi thì yêu em đến vậy, nhưng sẽ để người lựa chọn hạnh phúc là em.
Nếu em chọn anh, anh sẽ tìm một con đường khác ngày mai là gần em nhiều hơn, quan tâm lo lắng cho em nhiều hơn. Nếu em bước về nơi ấy khi cảm thấy có thể thứ tha, có thể chấp nhận được hạnh phúc khi người đó quay về. Anh cũng sẽ mỉm cười vậy. Và anh sẽ đi đâu đó một thời gian để xếp sắp lại mình. Có thể là xứ sở có bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông thật rõ rệt, xứ sở không hoa mai, không nắng vàng đổ trên đầu những ngày cuối năm khi gần tết. Xa mẹ, xa nhà, xa lòng và xa xôi cả nỗi nhớ…
Khi nào sân ga hát vang khúc ly biệt, anh sẽ đi và cầu mong em ở lại đẹp thật dịu dàng vì hạnh phúc. Khi nước mắt anh thấm trên cơ thể những toa tàu đi trong sương, những viên đá nghiến cơn đau anh chan chát vụn dần, những chiếc bánh sắt gào cùng anh và thét ra lửa rụi thiêu trong đêm tối. Em hãy là người ấm áp cùng ai.
Những phương trời thì nơi nào cũng chứa đựng một vài niềm an ủi dựa dẫm, dù nhỏ nhoi. Nếu chẳng thể quên em được nữa, thì tạ lỗi với lòng người với dòng đời để xin một câu thứ tha cho mai.
Ngày hôm nay và nhiều ngày sau. Em hãy ngủ ngon một giấc, hãy vươn mình dưới bình minh, hãy mỉm cười và không âu lo hay suy nghĩ gì. Sau đó hãy làm những gì mình thích, hãy học nấu một món ăn nào đó chẳng hạn, vì em vốn vụng về phải không? Hãy viết một vài dòng tâm trạng vì đơn giản là một cách đánh dấu kỉ niệm mà anh đã từng muốn dạy em. Hãy soi gương và thấy mình đẹp lắm, hãy mở toang những căn phòng bí mật để cho yêu thương bay lên. Hãy ôm vào cuộc đời, hãy hôn nồng nàn tất cả em ạ.
Ngày hôm nay anh không bắt em phải chọn lựa giữa hạnh phúc nào đó và anh. Anh biết những điều em nghĩ và em luôn phân vân. Hãy để mọi thứ có thể khóc và cười vì lẽ rất tự nhiên. Dẫu thế nào thì anh vẫn quan tâm lo lắng cho em, vẫn tin và yêu em hết mức. Ngủ ngoan em nhé! Tình yêu của anh…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét