9 thg 1, 2013

Đêm nay mơ về em

Có những đêm chênh chao về một tình yêu, về dư vị của cuộc tình, về những đêm trăng sáng trên lối khuya một thuở, về những đam mê chếnh choáng ngập hồn và về... em! Tôi lại thêm lần nữa trằn trọc với cơn gió mùa đang kéo về, cào sâu vào lòng mình những băn khoăn và khắc khoải.
Đêm nay mơ về em
Trăng khuya sáng trên ngàn,
Ngày nào người đến đem cho tôi những đam mê.
Để lại lòng tôi bao thương nhớ thắm bờ môi.
“Ngày nào người đến đem cho tôi những đam mê”. Tôi vẫn tự cho mình là kẻ ngang tàn, kêu ngạo và vênh váo với đời. Thậm chí có lúc tưởng chừng như tôi bị gạt ra khỏi những yêu thương của chính tôi và của em nữa. Thế nhưng tôi đã say! Tôi say bởi em. Tôi say bởi những nồng nàn mà em đã mang đến. Tôi tìm thấy chính tôi sau những ngày dài rã rời lang thang như hành khất xác xơ.

Và rồi em đi!
Trong tôi còn lại là những đam mê chưa nhạt nhòa dù chỉ là một thoáng. Tôi dành cho em hết tất cả những đam mê, còn em thì lại trao cái đam mê ấy cho người khác. Cái vòng lẩn quẩn một lần nữa làm tôi ngập chìm trong ảo giác choáng ngợp hơi men. Tất cả vẫn còn đây, hương yêu vẫn còn đó, màu ái ân vẫn còn đọng trên dư vị của môi hôn...
Có đôi lúc trong cơn cuồng say, tôi đã mắng vào hư không, vào sự bạc bẽo của cuộc tình từng chung chăn chiếu. Thế mà khi ra đi, chỉ là nỗi lặng im day dứt mơ hồ. Tình người chợt như sương khói mù khơi tan trong gió bão.
Đêm nay trăng soi trên lối khuya em về
khi em qua đây hoa vẫn nguyên nét cười
chiều nào người vội nghé qua đây
chiều nào người còn nhớ tình tôi.
Đêm nay, tôi trở về qua lối xưa tôi và em từng chung nhịp bước. Những hồi ức mong manh chợt lùa về như đàn én ngập trời mùa Xuân. Vẫn tiếng cười trong trẻo, vẫn bờ môi thơm hương khát khao, vẫn nét nhu mì e ấp khi tôi chạm bờ môi mình vào đôi môi tươi xinh màu mận chín của em. Vẫn còn nguyên từng hơi thở gấp gáp khi em cố chạy thật nhanh đến bên tôi cho kịp cơn mưa chiều. Nhìn em sao mà tôi yêu quá! Bây giờ ở chốn nào đó liệu “người còn nhớ tình tôi” hay chăng?
Người yêu dấu hỡi, em ở chốn nào?
Có thấu chăng lòng tôi, đêm đêm dưới trăng soi, lòng vẫn nhớ em nhiều...
Đôi khi nhớ em, tôi thấy mình như trẻ dại. Cứ thốt lên “em ở chốn nào” như gã trai mới lớn, uỷ mị và yếu đuối. Nhưng... tôi không thể giấu được lòng mình đang thiết tha về em. Ừ thì tôi nhận mình là đứa trẻ lớn để được em yêu chiều, được ngã đầu vào vòng tay em để xoa dịu những ngày nặng nhọc vì công việc mưu sinh, để được lúc hoài niệm về quê nhà được chui rút vào ngực em nghe những ấm áp lan đều nhung nhớ... Vậy mà thoáng chốc đã xa...
Đêm nay em về đâu
trong thương nhớ thu về từng chiều lặng lẽ khi thu sang lá thu rơi
từng cội vàng rơi trong nhung nhớ mãi chẳng vơi
câu ân tình xưa cũ nhuốm thu xưa lá vàng
tôi yêu người
người ơi...
Cho đến tận bây giờ, từ độ lá vàng rơi, tôi chẳng nhận được tin em dù chỉ là cánh thư chia cách. Mặc dù vậy “câu ân tình xưa cũ” vẫn “nhuốm thu xưa lá vàng” và tận trong sâu thẳm trái tim, của nhớ nhung vẫn nhói lên từng tiếng gọi thiết tha...
Tôi yêu người... người ơi!

10 nhận xét:

  1. Nhock ơi có nhà hong hỳ hỳ, những ngày đông thật ấm em nhé, dọa nàyh tiệt lười vào blog ..^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HiHi..e vẫn lên mạng thường à,e vào mở blog để thế thôi chứ không có ai vào nên e cũng không luôn
      e vào thường vào forum e thôi chị à
      chị cũng giữ ấm chị nhé,chúc chị ngủ ngon ,e đi ngủ đây,e bị đau mới đi bệnh viện về nên phải ngủ sớm ,,hi

      Xóa
  2. Anh bị làm sao mà đi viện thế ạ? :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi,,a bị sốt xuất huyết e à,,a nằm viện 4 ngày luôn,giờ thì ra rồi nè..e thi xong chưa vậy?

      Xóa
  3. Anh, mẹ anh sao rồi? Đã đở chưa ạ? :-)

    Trả lờiXóa
  4. NHÓC ỚI ỜI ƠI.....CÓ NHÀ HONG CHO CHỊ ZIN LY NƯỚCOI C KAKA :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. kaka..mấy bữa giờ e không vào đây nơi chị à,,giờ mới vào nè...kaka,,chắc chị đợi khô cổ lắm đây..hihi

      Xóa