9 thg 1, 2013

Đêm nay mơ về em

Có những đêm chênh chao về một tình yêu, về dư vị của cuộc tình, về những đêm trăng sáng trên lối khuya một thuở, về những đam mê chếnh choáng ngập hồn và về... em! Tôi lại thêm lần nữa trằn trọc với cơn gió mùa đang kéo về, cào sâu vào lòng mình những băn khoăn và khắc khoải.
Đêm nay mơ về em
Trăng khuya sáng trên ngàn,
Ngày nào người đến đem cho tôi những đam mê.
Để lại lòng tôi bao thương nhớ thắm bờ môi.
“Ngày nào người đến đem cho tôi những đam mê”. Tôi vẫn tự cho mình là kẻ ngang tàn, kêu ngạo và vênh váo với đời. Thậm chí có lúc tưởng chừng như tôi bị gạt ra khỏi những yêu thương của chính tôi và của em nữa. Thế nhưng tôi đã say! Tôi say bởi em. Tôi say bởi những nồng nàn mà em đã mang đến. Tôi tìm thấy chính tôi sau những ngày dài rã rời lang thang như hành khất xác xơ.

Và rồi em đi!
Trong tôi còn lại là những đam mê chưa nhạt nhòa dù chỉ là một thoáng. Tôi dành cho em hết tất cả những đam mê, còn em thì lại trao cái đam mê ấy cho người khác. Cái vòng lẩn quẩn một lần nữa làm tôi ngập chìm trong ảo giác choáng ngợp hơi men. Tất cả vẫn còn đây, hương yêu vẫn còn đó, màu ái ân vẫn còn đọng trên dư vị của môi hôn...
Có đôi lúc trong cơn cuồng say, tôi đã mắng vào hư không, vào sự bạc bẽo của cuộc tình từng chung chăn chiếu. Thế mà khi ra đi, chỉ là nỗi lặng im day dứt mơ hồ. Tình người chợt như sương khói mù khơi tan trong gió bão.
Đêm nay trăng soi trên lối khuya em về
khi em qua đây hoa vẫn nguyên nét cười
chiều nào người vội nghé qua đây
chiều nào người còn nhớ tình tôi.
Đêm nay, tôi trở về qua lối xưa tôi và em từng chung nhịp bước. Những hồi ức mong manh chợt lùa về như đàn én ngập trời mùa Xuân. Vẫn tiếng cười trong trẻo, vẫn bờ môi thơm hương khát khao, vẫn nét nhu mì e ấp khi tôi chạm bờ môi mình vào đôi môi tươi xinh màu mận chín của em. Vẫn còn nguyên từng hơi thở gấp gáp khi em cố chạy thật nhanh đến bên tôi cho kịp cơn mưa chiều. Nhìn em sao mà tôi yêu quá! Bây giờ ở chốn nào đó liệu “người còn nhớ tình tôi” hay chăng?
Người yêu dấu hỡi, em ở chốn nào?
Có thấu chăng lòng tôi, đêm đêm dưới trăng soi, lòng vẫn nhớ em nhiều...
Đôi khi nhớ em, tôi thấy mình như trẻ dại. Cứ thốt lên “em ở chốn nào” như gã trai mới lớn, uỷ mị và yếu đuối. Nhưng... tôi không thể giấu được lòng mình đang thiết tha về em. Ừ thì tôi nhận mình là đứa trẻ lớn để được em yêu chiều, được ngã đầu vào vòng tay em để xoa dịu những ngày nặng nhọc vì công việc mưu sinh, để được lúc hoài niệm về quê nhà được chui rút vào ngực em nghe những ấm áp lan đều nhung nhớ... Vậy mà thoáng chốc đã xa...
Đêm nay em về đâu
trong thương nhớ thu về từng chiều lặng lẽ khi thu sang lá thu rơi
từng cội vàng rơi trong nhung nhớ mãi chẳng vơi
câu ân tình xưa cũ nhuốm thu xưa lá vàng
tôi yêu người
người ơi...
Cho đến tận bây giờ, từ độ lá vàng rơi, tôi chẳng nhận được tin em dù chỉ là cánh thư chia cách. Mặc dù vậy “câu ân tình xưa cũ” vẫn “nhuốm thu xưa lá vàng” và tận trong sâu thẳm trái tim, của nhớ nhung vẫn nhói lên từng tiếng gọi thiết tha...
Tôi yêu người... người ơi!

Ngủ ngoan em nhé!

Biết em yêu của anh những ngày qua, lòng đang chao và rối bời giữa rất nhiều suy nghĩ. Biết phương trời ấy, vẫn khiến tim em cảm thấy rung lên để tìm kiếm bình yên trong những giọt nước mắt, mong chờ, mòn mỏi. Khi tiếng thét phi trường mang dáng dấp ấy quay trở về, người mà đã từng trốn chạy khỏi cuộc đời em, người mà đã từng nói vì lý tưởng để tạm xa em một thời gian, để rồi lại vô tình quên bẵng tất cả.
Em biết không? Anh không phải người vô tâm, anh cũng chẳng phải người đàn ông có quá nhiều lý tưởng. Đơn giản nhiều lúc anh cảm thấy anh quá bình thường, bình thường đến mức, anh tự cảm thấy thương hại sự dại khờ trong chính anh em ạ. Vẫn trung thành và tôn thờ một cuộc sống trước mắt là phải có được em. Vẫn muốn cầm tay em, dù đó chỉ là những cảm xúc đã chai sạn trong con tim của một người con gái đã chết hết tình cảm.
Muốn gánh hết cơn đau em cho qua đi bao tháng ngày, muốn nuốt nghẹn ngào cùng em những giọt lệ ấm, muốn mọi cảm xúc trong em mặc nhiên cứ trào ra để rồi sẽ khép chặt lại dịu êm. Bình yên sẽ như ánh hoàng hôn không hờ hững. Mỗi đêm, khi thành phố thực sự lên đèn, khi em vẫn lặng im trong ánh mắt giữa những điều còn phân vân. Em sẽ bước tới tình yêu từng cho em sự sống mãnh liệt, và cũng đã từng muốn nhấn chìm em trong tận cùng của sự chát đắng. Hay là chạy về phương anh một con người hiền từ đầy thô ráp, một trái tim mấp mô sần sùi, một giọng nói không đủ ngọt ngào, một bờ vai trơ trụi, một tình yêu có lẽ chỉ biết ngần ấy năm tôn thờ em si mê đến thế…
Anh chẳng muốn nắm chặt lấy em là của mình như một điều ích kỷ, anh chỉ muốn nắm lấy cuộc đời em nhè nhẹ khe khẽ thôi. Em hiểu chứ? Trong tình yêu sự gượng ép hay nửa vời luôn sẽ nhấn chìm cả hai đứa chúng mình trong đau khổ. Nếu em còn vương vấn gì ở miền tình yêu xưa ấy, nếu em còn mãnh liệt yêu người ta, nếu em còn muốn được sống hạnh phúc trong vòng tay người ta. Em hãy đi, hãy chạy nhanh đi, hãy đến nơi đó và tìm gì mà bình yên còn sót. Biết đâu những thứ mới của người đó du nhập về lại làm cho em say thêm một lần nữa.
Anh chẳng muốn nhìn em đau, mà phải cố gắng lau cho khô đi những giọt nước mắt ứa ra trong con tim mình. Anh cũng chẳng muốn thấy em gào lên vì đau đớn quá, chẳng muốn thấy em ngã gục như một con chim non lạc mẹ.
Khi lòng em chao đi nhiều cũng là lúc trong lòng anh quẫn lắm. Suy nghĩ em có chực chờ thì hãy hiểu rằng anh chẳng thể bình yên trong từng giấc ngủ vì thương em. Anh lo cho em nhiều, mong em hạnh phúc nhiều. Có thể đó sẽ chẳng là thứ thuộc về anh, kẻ mang đau thương và cũng từng là hạt mầm nảy trên những đau thương.
Biết sao được phải không? Suy nghĩ nhiều và cứ than van nhiều cũng chẳng phải là cách để níu kéo một tình yêu bỏng cháy. Cái anh cần là người con gái luôn an nhiên, luôn biết tươi cười, luôn biết cắn chặt mọi thứ dù có đau thật êm ái. Vì đã có anh kề bên khi thực sự nếu em cần một cuộc sống.
Khi yêu chẳng ai có thể giam nổi con tim mình trong lồng ngực cả, vì anh cũng đã hiểu bản thân mình từng như thế quá nhiều lần rồi. Bước qua từng mùa Đông và nhớ em đến điên dại, bước qua gió lạnh để thấy người mình tê đi. Có khi em không bước đến bên anh thì có lẽ em sẽ thấy vững hơn khi nhìn về điều quay về ấy. Chẳng có gì gọi là công bằng cho cuộc sống nếu như con tim cứ cố chấp và lao đi. Dẫu sao thì anh là kẻ yêu em lắm, nhưng chẳng muốn có em một trái tim lạnh vì sự lo âu nơi khác. Ngày nào khi người đó cần ở em một sự tha thứ, nhiều lúc điều bao dung trong tình yêu cũng là thứ để tạo dựng một hạnh phúc bền chặt hơn.
Em hãy sống là em và cháy bỏng vì em nhé. Dẫu có chẳng thuộc về anh đi chăng nữa, dẫu có chẳng là người con gái, người đàn bà, người vợ mẫu mực của anh về sau. Anh mong em vì con tim mà hạnh phúc. Nhiều lúc cứ bảo tham lam cầm lấy tay em rồi trốn chạy đi đâu đó nhưng có lẽ không được, vì anh cần biết cảm xúc của em muốn dành cho ai. Nhiều khi biết em nghĩ ngợi nhiều giữa một vài điều khác nữa. Thôi thì yêu em đến vậy, nhưng sẽ để người lựa chọn hạnh phúc là em.
Nếu em chọn anh, anh sẽ tìm một con đường khác ngày mai là gần em nhiều hơn, quan tâm lo lắng cho em nhiều hơn. Nếu em bước về nơi ấy khi cảm thấy có thể thứ tha, có thể chấp nhận được hạnh phúc khi người đó quay về. Anh cũng sẽ mỉm cười vậy. Và anh sẽ đi đâu đó một thời gian để xếp sắp lại mình. Có thể là xứ sở có bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông thật rõ rệt, xứ sở không hoa mai, không nắng vàng đổ trên đầu những ngày cuối năm khi gần tết. Xa mẹ, xa nhà, xa lòng và xa xôi cả nỗi nhớ…
Khi nào sân ga hát vang khúc ly biệt, anh sẽ đi và cầu mong em ở lại đẹp thật dịu dàng vì hạnh phúc. Khi nước mắt anh thấm trên cơ thể những toa tàu đi trong sương, những viên đá nghiến cơn đau anh chan chát vụn dần, những chiếc bánh sắt gào cùng anh và thét ra lửa rụi thiêu trong đêm tối. Em hãy là người ấm áp cùng ai.
Những phương trời thì nơi nào cũng chứa đựng một vài niềm an ủi dựa dẫm, dù nhỏ nhoi. Nếu chẳng thể quên em được nữa, thì tạ lỗi với lòng người với dòng đời để xin một câu thứ tha cho mai.
Ngày hôm nay và nhiều ngày sau. Em hãy ngủ ngon một giấc, hãy vươn mình dưới bình minh, hãy mỉm cười và không âu lo hay suy nghĩ gì. Sau đó hãy làm những gì mình thích, hãy học nấu một món ăn nào đó chẳng hạn, vì em vốn vụng về phải không? Hãy viết một vài dòng tâm trạng vì đơn giản là một cách đánh dấu kỉ niệm mà anh đã từng muốn dạy em. Hãy soi gương và thấy mình đẹp lắm, hãy mở toang những căn phòng bí mật để cho yêu thương bay lên. Hãy ôm vào cuộc đời, hãy hôn nồng nàn tất cả em ạ.
Ngày hôm nay anh không bắt em phải chọn lựa giữa hạnh phúc nào đó và anh. Anh biết những điều em nghĩ và em luôn phân vân. Hãy để mọi thứ có thể khóc và cười vì lẽ rất tự nhiên. Dẫu thế nào thì anh vẫn quan tâm lo lắng cho em, vẫn tin và yêu em hết mức. Ngủ ngoan em nhé! Tình yêu của anh…

Chúng mình thuộc về nhau

Em có biết rằng. Những giọt nước mắt của đời anh chỉ có em mới là người có thể lau khô. Và anh cũng thế, luôn mơ về những điều ngược lại...
Chỉ anh mới là người sẵn sàng cõng em đi qua những năm tháng giá buốt bằng đôi chân đầy tự do, lo cho em những lúc em cảm thấy lạnh tê người bằng đôi vòng tay ấm dang rộng, hiền từ, âu yếm. Chỉ anh mới tìm thấy em không hề là cô gái bình thường, giữa vạn trái tim rất bình thường. Chỉ anh mới là người luôn thấu hiểu, luôn tìm mọi cách để dịu xoa lòng em. Khi đời vốn dĩ luôn thật nhiều chua chát…
Có những lúc ngày xưa nghĩ đến em tim anh lại thấy rụt rè, tâm trạng mặc nhiên là sự sợ hãi bao trùm lấn át hết tất cả những lí trí. Bao nhiêu năm yêu em mà chẳng thể biến hạnh phúc của em thành món nợ để anh phải gồng phải gánh. Có lần nghe em kể về nỗi đau mà lòng anh chát đắng, anh muốn điên lên như con thú của một bản năng tự nhiên trỗi dậy, đói khát và cắn xé vào cái nơi đã làm em ra cái nông nỗi ấy. Nhiều khi nghĩ đến em và những đêm cô đơn đầm đìa giọt nước mắt phai trên gối, trên chăn. Anh ước có một sức mạnh, để đập tan kẻ thù là sự cô đơn và góc khuất tồn tại sâu thẳm ở trong em.

Anh lại nhớ những cô bé khi em tuổi xưa. Những chiều ngồi trên lớp học tuổi mới lớn tập tành gọi là biết thích, biết yêu. Anh hay âm thầm nhìn về phía em ngồi trong im lặng. Cũng muốn ném cho em, hay dúi vào tay em tờ giấy vo tròn như những lời dò hỏi. Nhưng chưa bao giờ anh có can đảm để viết tận đáy lòng mình, trong một dòng chữ ngắn ngủi có chút ít yêu thương nào cả. Thế là đành nhìn em trong những ngày không bình thường còn lại mà nhớ chơi vơi.
Anh lại nhớ những thời gian em học cấp ba, chiếc ào dài trắng thướt tha bên từng vòng quay của chiếc xe đạp cũ. Anh lại nhớ những khi đi sau lưng em, nhưng em chưa bao giờ nhận thấy có sự hiện diện của anh. Dù là khi em cầu kỳ hay giản gị, dù là lúc em đi với ai, lúc em ở đâu đó mà anh không tìm thấy bất chợt. Anh thấy mình khờ dại đến đáng trách.
Những khoảng thời gian anh đi làm và lãng quên em trong cuộc sống, anh tạm gác những chuyện yêu vào con tim sầu muộn. Đến khi quay lại lòng em đã chao, nước mắt đã ngấn lên như vậy. Biết làm gì hơn? Chỉ trách anh sao nhãng, bẵng đi.
Đến hôm nay thì anh vẫn sợ cái điều mà anh đã từng sợ. Nhưng chợt thấy mình cứng cỏi hơn nhiều so với ngày xưa. Bỗng thấy yêu em và có lý tưởng rõ ràng, mơ về em như người vợ chờ chồng những hôm đi làm về muộn. Nỗi đau em anh biết vẫn còn trong khoảng lặng ấy, anh không trách gì, và anh càng hiểu để yêu em nhiều hơn. Ngày hôm qua của anh cũng là bao chếnh choáng khi chúng mình không là gì trong nhau cả. Có những lúc dĩ vãng cũng làm tim anh đau lắm, anh còn thấy thương bản thân mình nữa cơ. Nhưng thế rồi yêu em làm anh quên đi tất cả mọi điều, kể cả những mất mát.
Em hiểu chứ? Giờ em có thể hiểu hết những điều mà tận đáy lòng anh luôn nghĩ. Yêu em bấy nhiêu năm, và chờ đợi ở em một câu nói yêu anh khiến cho anh muốn gào lên thật hạnh phúc. Anh sẽ là người dìu tất cả nỗi đau em đi, để tất cả sẽ hóa thân thành mọi điều bí mật. Anh sẽ là người xây dựng một chuyện tình, một cuộc đời và cả một cuộc sống này có em.
Anh hiểu những gì bây giờ khiến hai đứa mình đang lo lắng, hiểu nhiều lúc vì vậy mà em cũng nghĩ suy nhiều hơn. Nhưng em cũng đã cần anh như cần một bờ vai thực sự. Thì hãy để anh ôm chặt lấy em đi trong đời, cho đến khi chúng mình an nhiên tay trong tay nhau về với đất.
Cuộc sống luôn có những ngày không bình yên, và chuyện tình cảm đôi mình sẽ có thêm những lúc chao nghiêng. Con tàu nào rồi cũng có khi say mình trong bão, gió có thốc ngàn lưỡi dao cứa vào lòng hy vọng, mưa có ném thêm nghìn viên đá vào trái tim ngoan, và nắng có dịu dàng hong khô tất cả, thì em hãy hiểu rằng luôn có anh kề bên. Nhiều khi nóng giận ai cũng có, và khi tự ái nổi lên người ta mất kiểm soát để lỡ làm tổn thương nhau. Để rồi phải hối hận vì mình đã chót làm điều sai, đến khi buộc lòng phải quay lại tìm, xoa dịu, và xin lỗi yêu thương. Cơn say nào rồi cũng phải tỉnh, hạnh phúc nào cũng sẽ có hồi kết cho nhau, yêu thương nào cũng có nơi bắt đầu và nơi dành cho sự kết thúc. Anh muốn là người đàn ông thuộc về em từ hôm nay và mãi mãi. Anh muốn em là người con gái của anh, thuộc về anh không đơn thuần là sự chiếm hữu nhỏ nhoi, mà đó chính là niềm kiêu hãnh sự tôn thờ không hối tiếc của anh.
Chúng mình sẽ nắm tay nhau bước qua mọi rào cản cuộc sống này từ hôm nay nhé em. Anh biết chỉ có anh là người hiểu em và sẵn sàng làm tất cả mọi điều vì em, và anh biết chỉ có em là người mới có thể lau khô đời anh thôi. Chúng mình hãy thôi lo âu. Đến bên nhau và cùng tìm một điểm tựa. Chúng mình sẽ kề môi đi đến cuối đường, sẽ xây cho cuộc đời một hạnh phúc lứa đôi, thuộc về nhau thật đẹp đẽ.