10 thg 12, 2012

Giấc mơ là nơi bắt đầu

Người ta thường ví von cuộc đời là một con đường, gặp nhau là chuyện ngẫu nhiên và đi ngang qua nhau là chuyện bình thường. Anh và em cũng vậy. Mọi thứ đều cũng sẽ bình thường như bao điều bình thường khác nếu như không có một ngày em bước vào giấc mơ của anh.
Anh gọi đó là một điều bất bình thường, vì cho đến tận bây giờ anh vẫn không thể ngờ rằng ở cái chốn ảo này có người có thể đi sâu vào tiềm thức của anh đến vậy. Để rồi khi mỗi đêm về, em ẩn hiện trong từng giấc ngủ.
Giấc mơ đầu tiên ấy anh gặp em, một chàng trai có những niềm khắc khoải trong tâm tư giấu kín. Nén những tiếng thở dài trong nồng ngực trẻ và cả những hạt long lem lẩn khuất trong khoé mắt buồn.



Trong giấc mơ ấy, anh thấy mình được nắm tay em yên bình dạo bước trên những bờ cát trắng, nhìn ngắm mặt nước trong xem và hứng những làn gió mát lành từ đại dương thổi lại. Trong giấc mơ ấy, anh nắm tay em đi vào thế giới của tuổi thơ, chạy nhảy trên những thảo nguyên đầy hoa cỏ, ngắm những cánh diều mải miết bay về phía miền cổ tích. Trong giấc mơ ấy, anh thấy em cười, nụ cười hiền lắm. Anh mơ hồ nhìn thấy được niềm hạnh phúc như một tia nắng nhảy múa trong mắt em, anh khẽ dựa vào vai em... Cảm giác ấy bình yên đến lạ.


Hôm qua lại mơ thấy em. Một giấc mơ không dịu dàng như khi nắm tay em, cũng không ấm áp như cái tựa vai. Mà nó như trăm ngàn mảnh vỡ xuyên thấu lòng, ghim rất sâu, rất chặt. Anh thấy mình đứng giữa một con đường mênh mông trống trải với những cơn gió rít lên từng hồi than khóc. Trên đầu tan tác những bóng mây ảm đạm, còn bước chân thì bết dính, xót xa. em bỏ mặc anh đi về phía con đường sâu hun hút, nhem lắm. Anh chấp chới đuổi theo em, chạy theo em nhưng vô vọng.


Đêm nay anh gặp lại em. Vẫn chàng trai ấy, nỗi buồn ấy… tất cả đều rất quen thuộc. Duy chỉ có một điều rất khác, đó là ánh mắt. Một ánh mắt lạnh lùng vô cảm em lướt qua anh, nhem như một mũi tên, xuyên thấu rồi vụt mất. Anh chẳng kịp nhếch nổi một nụ cười thân thiện, chỉ ấm ớ nhận lại một vết xước ngang tim, nước mắt lăn dài, chao chát. Ngay cái giây phút ấy, em biết anh muốn gì không? Anh muốn hét thật lớn vào không trung rằng: anh thật sự nhớ em, rất nhớ! Và khi ấy, chỉ cần em ngoái lại nhìn, chỉ cần em gọi tên anh, chỉ cần em cũng nhớ anh da diết thế, anh tin chắc rằng anh sẽ tan ra như bong bóng xà phòng, vỡ oà…


Yêu một người không yêu mình thì mãi mãi là một điều dại dột. Anh hiểu, hiểu rất rõ lý thuyết đấy, nhưng tại sao anh không thể làm theo lý trí được. Anh biết, với em anh chỉ là một trạm đừng chân khi trái tim em mỏi mệt và chông chênh nhất, khi nào hết chông chênh rồi em sẽ đi về phía không anh.




Nhiều lúc cứ giả vờ nghĩ: biết đâu tình cảm anh dành cho em cũng chỉ là một cơn say nắng, rồi khi mặt trời khuất bóng anh sẽ hết hoang mang. Nhưng cho đến tận bây giờ, chúng ta đã đi qua hai mùa gió thổi, hình ảnh của em có nhạt mờ chút nào trong tâm trí anh đâu.


Anh chưa bao giờ hối hận vì những gì mình cho đi mà không nhận lại được gì. Vì khi yêu là dành cho nhau hạnh phúc mà.


Anh sẽ mãi mơ về một nơi tựa thiên đường có thực, giản đơn là nơi đó có em. Còn em, nếu một lúc nào đó chợt nghĩ đến anh thì xin hãy lên tiếng để anh biết rằng em vẫn còn tồn tại. Tồn tại ở một thế giới thực, không phải là giấc mơ.


“Đêm hôm qua bỗng nhiên anh nhìn thấy em trong giấc mơ

Mình ngồi cạnh thật nâu bên nhau lặng lẽ.

Đêm nay mơ bỗng nhiên anh lại nhớ em trong cơn gió đông về

Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu.”

Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu…?


13 nhận xét:

  1. Người ta thường ví von cuộc đời là một con đường, gặp nhau là chuyện ngẫu nhiên và đi ngang qua nhau là chuyện bình thường. Anh và em cũng vậy. Mọi thứ đều cũng sẽ bình thường như bao điều bình thường khác nếu như không có một ngày em bước vào giấc mơ của anh.

    Trả lờiXóa
  2. Sang thăm bạn blog bạn đẹp mình chưa rành các chi tiết ở nhà mới

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi,nó cũng giống như blog yahoo thôi bạn à

      Xóa
  3. a cũng ko ngờ gặp e ở đây hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. a ẩn comment hay sao mà e không comment được ..

      Xóa